Saturday, 21/05/2022 - 20:28|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường THCS Bùi Thị Xuân

NGƯỜI THẦY

Nhằm hưởng ứng phong trào thi đua, chào mừng 39 năm ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11/1982 - 20/11/2021), Liên đội trường THCS Bùi Thị Xuân đã tổ chức cuộc thi viết với chủ đề “Những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường” dành cho học sinh khối 8,9. Sau một tháng phát động, Ban tổ chức đã nhận được rât nhiều bài viết tham gia dự thi. Qua sàng lọc và lựa chọn, Ban tổ chức đã trao giải Nhất cho bài viết hay và ý nghĩa nhất. Đó là bài dự thi của bạn Lê Phương Thảo, học sinh lớp 9A1.

Cuộc đời này vô thường như thế, quan trọng không phải tôi gặp được bao nhiêu người, mà là tôi ghi dấu trong lòng những ai. Không phải tôi đi bao nơi, mà là những nơi nào ghi dấu trong lòng tôi.Chẳng cần đi nơi nào xa xôi, đẹp đẽ hay gặp những vĩ đại nào. Mà  ngay ở mái trường THCS Bùi Thị Xuân - ngôi nhà thứ hai lưu lại những kỉ niệm tuổi thanh xuân cũng như chứng kiến tôi từng bước trưởng thành. Ở đây như một gia đình thực thụ, thầy cô là cha là mẹ, bạn bè như thể anh em thân thiết đã cùng tôi điểm tô màu sắc cho bức tranh tuổi trẻ của mình. Những kỉ niệm năm cấp hai là những kỉ niệm mà có lẽ chẳng thể xoá nhòa trong tôi. Suốt bốn năm gắn bó, tiếp xúc với bao giáo viên nhưng độc nhất thầy Thành- giáo viên dạy văn tôi năm lớp 8 đã để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc vô cùng.

 

Lúc nghe tin thầy chủ nhiệm lớp, tôi đã sốc vô cùng, vì qua lời kể của các anh chị đi trước thì thầy cực kì khó tính, chẳng khác gì một "sát thủ". Nhưng dần dần tôi nhận ra hơn một năm qua được học thầy chủ nhiệm là một may mắn đối với tôi nói riêng và các bạn trong lớp nói chung bởi thầy không chỉ trang bị cho chúng tôi tri thức mà thầy còn dạy cho chúng tôi cách làm người, cách nhìn nhận cuộc sống. Ở độ tuổi mười bốn, kiến thức xã hội của chúng tôi còn rất kém. Nhưng chỉ sau một năm gắn bó với thầy, không chắc chắn là tốt nhưng phần nào đó được cải thiện, được hiểu biết nhiều hơn.

Cùng nhau đi một chặng được không quá đỗi ngắn , cũng không thể nói là quá dài nhưng đủ để thầy trò chúng tôi tạo ra những kỉ niệm đẹp nhất.Tháng năm không ở lại, thời gian như nước chảy mây trôi nên tôi luôn trân trọng những ngày tháng gắn bó cùng với thầy.

Tôi nhớ có lần, tôi đã quên nộp sổ đầu bài ảnh hưởng đến thành tích thi đua của lớp. Ôi trời! Lúc đó tôi đã sợ hãi biết nhường nào. Nghe anh chị đi trước kể lại thầy cực kì đáng sợ nên tôi đã chuẩn bị một tâm thế sẵn sàng để nhận sự chỉ trích, phê bình từ thầy. Nhưng không, mọi chuyện không như tôi nghĩ, thầy không trách cứ,hay nặng nhẹ với tôi bất cứ lời nào. Dù có hơi bất ngờ một chút, kể từ đó tôi có thiện cảm với thầy hơn.

Kỉ niệm của chúng tôi còn hình thành qua những tiết học ngắn ngủi. Mặc dù thầy chủ nhiệm lớp, nhưng chúng tôi sợ thầy vô cùng. Mỗi lần tới tiết, lớp đều im thin thít đến thở cũng không dám. Có lần, thầy đã cho gần nửa lớp đứng bởi vì trả lời một câu hỏi đơn giản cũng không xong, lúc đó trông thầy đáng sợ vô cùng. Thầy cũng không ngại cho chúng tôi chép phạt cả quyển vở những lần lười biếng học bài cũ, nhưng thật may mắn khi cả quá trình học tập với thầy tôi đã không tốn quyển vở nào cho việc chép phạt cả. Và điều mà chúng tôi cảm thấy may mắn nhất là được thầy chủ nhiệm nếu không thì năm học đó có lẽ lớp tôi lập kỉ luật lớp a1 đầu tiên với số giờ B khủng khiếp nhất nguyên nhân chỉ bởi vì lớp trầm.

Giờ đây, khi nghĩ về thầy tôi nhớ như in cái dáng vẻ, giọng điệu của thầy lúc giảng dạy. Cái dáng tựa vào bảng chờ chúng tôi phát biểu, cái giọng nói nhỏ nhẹ đầy sự nghiêm khắc của thầy khiến chúng tôi nhớ mãi. Tôi khác với các bạn, tôi còn được gần gũi với thầy hơn qua các buổi bồi dưỡng. Lúc đó thầy thật sự là một con người hoàn toàn khác so với thầy khi lên lớp. Thầy dịu dàng, vui vẻ hơn. Những tiết học bồi dưỡng đối với tôi cũng trở nên thoải mái vô cùng.Vào dịp năm mới tôi còn được nhận lộc từ thầy tới giờ tôi vẫn còn giữ chúng. Tuy món quà nhỏ nhưng chứa đầy kỉ niệm trong lòng tôi.

Những lần bên thầy mọi khoảnh khắc đẹp đẽ tôi muốn lưu giữ lại. Những kỉ niệm này có thể không quay lại được nên tôi muốn gói gọn nó ngự trị trong tâm trí và xếp gọn vào một góc trong tim. Quãng thời gian đó thật sự rất tươi đẹp, từng phút từng giây đều rất ngọt ngào.

Bài và ảnh: Lê Phương Thảo - Lớp 9A1

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 98
Hôm qua : 10
Tháng 05 : 310
Năm 2022 : 2.796